Vì đó là anh..

23:33 |
Anh hay ví anh là như những cơn gió, gió đến rồi gió bay, gió đến thật nhẹ nhàng và gió bay đi cũng thật khẽ nhưng gió để lại gì sau đó, gió ơi?


Em không gọi anh là gió, em sẽ gọi anh là mưa như em vẫn nói em thích mưa vậy. Anh là mưa trong em, anh đến với em thật nhẹ nhàng, thật khẽ khàng. Anh giúp em đứng lên sau nỗi đau, giúp em bước ra khỏi cái vỏ bọc mà em đang cố giấu mình trong đó, em thu mình lại trong đó.

Em tự cho mình là cây xương rồng, và những cái gai là thứ duy nhất mà em có thể dùng để tự vệ cho mình. Em luôn vung những chiếc gai lên khi có ai đến gần em, ai quá quan tâm em vì em biết em sẽ không thể nào đáp trả lại được tình cảm của họ. Bao người đi ngang qua em, họ dừng lại và không chịu được những cái gai của em làm tổn thương, họ quay đi. Em lại một mình, vì em muốn thế mà.

Nhưng một ngày anh đến, trong em có cảm giác thật lạ, em ấm ấp, em cảm thấy an toàn tuyệt đối khi bên anh, bên anh em không cần phải sử dụng đến những cái gai tự vệ và cũng từ đó anh nhổ từng cái gai trong em, em phụ thuộc hoàn toàn vào anh. Anh dang tay ra chở che cho em, bờ vai của anh luôn sẵn sàng cho em tựa vào mỗi khi em mệt mỏi, em nhận thấy anh vui vì điều đó và em cũng thế.

Rồi cũng như mọi điều xảy ra trên đời, cái em không nghĩ sẽ xảy đến với em thì nó cũng đã đến. Một ngày em nhận ra với anh, em chỉ còn một nửa trong trái tim anh, anh đã dành phần còn lại cho người khác. Còn gì đau lòng hơn tình yêu bị chia sớt, còn gì đau lòng hơn khi trái tim người ta thay đổi, còn gì đau lòng hơn khi em vẫn là người yêu của anh mà trong tim anh có bóng hình của người khác. Mọi người vẫn nghĩ em và anh đang yêu nhau, và họ nghĩ anh yêu em cũng nhiều lắm lắm. Nhưng đâu ai biết rằng những câu status trên facebook, trên blog là anh dành cho một người khác.

“Có phải anh là gió, em là cỏ,  Gió đến làm cỏ lay, gió bay”

Em đau lòng khi nghĩ một ngày nào đó một nửa kia của em trong anh cũng không còn, lúc đó anh sẽ buông tay em ra như hai người xa lạ. Mà cũng phải thôi, từ lâu bàn tay anh đâu còn nắm tay em nữa, anh chỉ nắm hờ em thôi và sẵn sàng buông em ra khi em đủ mạnh mẽ. Anh chỉ là đang dìu em đi thêm một đoạn nữa, cho em tập quen đứng vững trên đôi chân của mình. Anh quên rằng những cái gai của em đã mất, anh quên rằng em đã phụ thuộc hoàn toàn vào anh, vào cảm xúc vui buồn hằng ngày của anh, anh quên rằng em đã yêu anh nhiều đến chừng nào, anh quên hết rồi, quên rồi những lời hứa ngày xưa, quên rằng….

Thôi hết rồi, anh vẫn là mưa, mưa rơi rồi tạnh, mưa đến làm mát tâm hồn em để rồi khi mưa đi chỉ để lại những dư âm của nỗi buồn sau mưa, cầu vồng không xuất hiện hay có xuất hiện thì cầu vồng chỉ là cái hư ảo, cái em cần bây giờ là thực tại, thực tại là em đang sắp mất anh, đúng không anh? Nếu không đúng thì anh cũng nói cho em biết, cho em một cảm giác bình yên, cho em biết bàn tay anh vẫn nắm chặt tay em ở đó. Anh hãy cho em biết nếu sớm mai thức dậy anh vẫn là người yêu của em. Nếu anh không buông được em ra thì anh hãy cho em thấy em vẫn còn là người quan trọng trong anh. Nếu anh không buông được em ra thì hãy cho em biết anh vẫn còn yêu em. Rồi một ngày nào đó gió sẽ dừng lại chứ? Rồi một ngày nào đó mưa sẽ tạnh đúng không anh? Và anh sẽ quay trở về bên em chứ? Em đợi anh quay về, em vẫn ở đây, hãy tìm về với em, anh nhé! Người yêu của em.
Read more…

Em đã đi bên đời anh như thế

08:54 |
Tựa chiếc lá ngoan cường bám trụ lấy cây dù vẫn biết em chỉ là một chiếc lá đơn độc giữa muôn vàn chiếc lá khác.



Chiều nay em về với phố. Phố đón em bằng ồn ào xe cộ, bằng những dòng người tập nập đổ về muôn hướng. Em bồn chồn ngó nghiêng và tưởng tượng ra gương mặt hồi hộp, thoáng chút lo âu của anh. Anh đứng đó, sơ vin cắm thùng đàng hoàng, vẫy vẫy tay chào em:

- Em bị trễ xe hả? Ăn kem không? Anh chở đi!

Em gật đầu ngoan ngoãn, thấy từng tế bào như đang run run vì sung sướng. Chợt điện thoại đổ chuông. Anh nhìn em, vẻ mặt đầy bối rối:

- Em trai! Để lần khác anh bù đắp nhé! Người ta gọi có việc gấp...

Em gật đầu ngoan ngoãn, thấy từng tế bào như đang chết lịm. Chiếc xe máy lăn đi giữa phố phường bận rộn. Bờ vai rộng lớn trước mặt em đây, cánh tay em ao ước đang gần kề bên mà sao xa lạ quá chừng!

Em đã đi bên đời anh như thế, tựa chiếc lá ngoan cường bám trụ lấy cây dù vẫn biết em chỉ là một chiếc lá đơn độc giữa muôn vàn chiếc lá khác. Em đã đi bên anh, lặng lẽ, âm thầm, hài lòng với danh nghĩa “Em trai”, lắng nghe anh, chia sẻ cùng anh những lúc anh buồn phiền, không đòi hỏi, không hi vọng.

Anh đã từng nghe câu chuyện kể về Cây, Lá và Gió chưa? Một ngày nào đó, gió sẽ đến và mang lá rời cây. Nhưng anh ạ, chừng nào tình yêu của lá còn nặng trĩu, chẳng cơn gió nào đủ sức cuốn lá bay xa. Chừng nào ánh mắt em chỉ nhìn về phía anh, chẳng điều gì khiến em thay lòng. Nhưng anh ơi, những thứ suy nghĩ này thật ngốc nghếch. Vì đã bao giờ trong cuộc sống này, anh nhìn thấy em. Đã bao giờ giữa những bộn bề thường nhật, em trở thành một “danh mục ưu tiên”, khi bên anh là một người khác nữa?

Đôi khi em tự hỏi, liệu trong những mảng ký ức rời rạc kia, có ký ức nào về em mãi tồn tại trong anh? Hay em chỉ như vệt khói, tan biến cuối chân trời. Tình yêu đơn phương, tình yêu lặng thầm. Muốn anh hiểu thật nhiều mà lại ngậm ngùi giấu kín. Sợ chữ yêu như bức tường chắn ngang, ngăn không cho em gần bên anh với một danh nghĩa "em trai” quen thuộc. Sợ anh lúng túng, lảng tránh ánh nhìn của em. Sợ anh vội vàng bỏ đi, bỏ lại em chơ vơ đứng đó. Sợ bàn tay anh dịu dàng xoa đầu: “Này em trai! Chúng ta là anh em mà!”

Tình đơn phương chắc chẳng mang lại nhiều. Có chăng chỉ là những nỗi buồn một mình em biết, một mình em chia sẻ cùng đêm, một mình em kể với mùa những ngày trở gió: tự hai bàn tay đan vào nhau cô độc. Có chăng chỉ là nỗi tiếc nuối khi bóng anh khuất xa, khi em trông theo mà không thể chạy tới, gọi một tiếng “Anh” và hẫng lại giữa không trung. Có chăng chỉ là những khao khát nhỏ nhoi được nhìn thấy anh mỗi ngày, được là một người bạn, được giữ mãi những hình ảnh đẹp đẽ nhất về một người em đã thầm yêu.

Em đã đi bên anh như vậy thôi. Đôi lúc hờn ghen, đôi lúc tủi thân, đôi lúc muốn nói thật nhiều cho anh được biết. Đôi lúc nghe con tim xót xa những vết thương nho nhỏ mà sao day dứt mãi. Đôi lúc như đứa trẻ òa khóc, cần được vỗ về, rồi lặng thinh, tự dỗ dành mình vì đâu có người lớn nào đứng bên. Nhưng em sẽ lưu lại trong trái tim này thôi, anh nhé! Đến một ngày kia, lá sẽ rời cây, không phải vì một cơn gió nào cuốn đi mà chỉ đơn giản lá đã ấp ủ cho mình đủ những yêu thương. Lá rời cây để bảo toàn tình yêu này nguyên vẹn.

Trong em, anh sống mãi, với đôi cánh tay gầy như biển trời ước ao.
Read more…

Nếu sớm mai là ngày tận thế...

08:46 |

Anh vẫn sẽ muốn được ở đây, được yêu em, tiếp tục yêu em...

Thấy mọi người cứ đồn đại về Ngày tận thế, anh cũng chẳng bận tâm làm gì. Vì phương châm của anh vốn là: Hãy cứ sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống. Nhưng hôm nay, bất chợt em ngồi bên anh thổn thức. Em khẽ hỏi: “Nếu sớm mai là ngày tận thế, anh muốn làm gì bây giờ?



Anh ngơ ngác vì bất ngờ. Em tựa nhẹ đầu vào vai anh. Và anh thậm chí không biết chính mình đã nói ra câu trả lời dịu dàng đến thế: “Ngồi đây, bên em!” Em véo mũi anh, ra vẻ giận dỗi nói ý tưởng của anh thật bình thường. Nhưng em cười, nụ cười nhẹ và sáng trong như mùa thu buổi sớm. Khoảnh khắc đó, anh biết, câu nói của mình là rất thật.

Dù ngày mai có là ngày tận thế, anh vẫn sẽ luôn ở đây bên em

Anh muốn ngồi đây, nắm tay em, nghe em kể những câu chuyện thời thơ ấu. Nghe em kể về những cậu bạn em từng thích hồi tiểu học, về chàng trai cảm nắng em thuở cấp hai, về những rung động đầu đời của em và giờ là về tình cảm em dành trao anh.

Anh muốn ngồi đây để hồi tưởng và ghi nhớ những kỉ niệm mình từng có với nhau. Cái nắm tay ngượng nghịu, chiếc hôn vụng về, cuộc hẹn đầu tiên, chuyến đi xa rộn tiếng cười. Nếu cuộc đời này còn có kiếp sau, hãy để anh mang theo tất cả những điều đó, để được yêu em thêm nhiều lần nữa, được không em?

Anh muốn ngồi đây, để hôn lên đôi mắt của em trong những cơn gió đầu thu mát lạnh. Đặt vào đó biết bao tin yêu anh muốn nhắn gửi.

Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về bố mẹ anh và tình yêu hai người dành cho nhau. Bố bảo với anh, cho tới bây giờ, mẹ vẫn là tình yêu lớn nhất đời của bố. Bố muốn dành cả quãng đời còn lại để thương yêu và đền đáp những quan tâm mẹ đã mang đến cho cuộc đời của bố. Anh sẽ nhớ khoảnh khắc bố mẹ anh nhìn nhau, khoảnh khắc họ mỉm cười hạnh phúc. Nếu cuộc sống này vội kết thúc ở đây, anh tin rằng bố mẹ anh cũng sẽ bằng lòng khi biết con trai của họ đã tìm thấy tình yêu lớn nhất đời mình và cố gắng ở bên người ấy đến phút cuối cùng.

Mây gió có thể bất định, nhưng anh sẽ mãi ở đây...

Anh sẽ ngồi đây, chỉ em ánh sáng của mặt trời, chỉ em hướng đi của mây. Mây gió có thể bất định, nhưng anh sẽ mãi ở đây. Hôn lên tay em và giữ nó trong tay anh, thật chặt.

Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về cuộc đời mình. Một chàng trai bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Sự nghiệp chưa rạng rỡ nhưng anh tin mình sẽ thành công. Vì có một gia đình trọn vẹn, có em yêu anh đến thế cơ mà. Em từng mỉm cười hạnh phúc khi bên anh, từng khóc lóc khi hai đứa cãi vã, từng giận hờn khi anh không quan tâm, nhưng cũng đầy lo lắng khi anh cảm ốm… Dù thế nào, anh vẫn luôn cảm nhận thấy nỗi nhớ và tình yêu mãnh liệt mà em dành cho anh.

Có thể, sớm mai và nhiều ngày nữa, sẽ chẳng phải là ngày tận thế như người ta vẫn nói. Anh vẫn sẽ chẳng quan tâm đâu. Vì thế giới kia có đổi thay và biến chuyển, anh luôn muốn được ở đây, được yêu em, tiếp tục yêu em đến cuối cuộc đời. Được không em?
Read more…